PHƯỢNG – LUẬT CẬN

0

PHƯỢNG CỦA LUẬT CẬN

               PHƯỢNG !

 

Một mãng ngây thơ tuổi học trò.

Một quãng cuộc đời không mãi lo

….Và thả hồn thơ bay theo gió.

Ôm sóng miên man mỗi chuyến đò.

********

Trốn Thầy bỏ lớp đi phiêu lãng.

Nước mía chè thưng khắp xóm làng.

Đôi lúc u buồn bên xác phượng,

Xếp hình cánh bướm thấy mà thương.

……………………………….

Ai biết thời gian cũng đến chơi.

Tiếc nuốt vương mang cũng một  thời.

Tập vỡ học trò thôi xếp lại.

Lên chuyến xe đời theo gió bay.

*******

Dấn vào lối rẽ không mong đợi.

Giũ áo thư sinh khoác áo đời.

Vui buồn khắp nẽo quằng vai gánh,

Chút gió bụi đường thêm tả tơi.

*******

Ai đó thành danh rạng xóm làng.

Ai người lạc lối kiếp lang thang,

Ngược xuôi dè xẻn dòng danh lợi

Đâu biết nhân luân-vốn nợ đời !

 

Luật Cận 12C3 NK79

 

Categories: Thơ

Bình luận